Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình (Điều 19,2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982). (Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.)

D I Ễ N   Đ À N

 Khủng bố và Đàn áp
chẳng lẽ ngồi ghế Bảo an
?!?
Ban Biên Tập TDNL (01.09.2007 số 34) Tiếng Nói của người dân Việt Nam đòi Quyền Tự Do Thông Tin Ngôn Luận

Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc khóa thứ 62 sẽ bắt đầu khai mạc vào ngày 18-9-2007 và kéo dài đến tháng 12-2007. Chương trình nghị sự sẽ gồm phần thảo luận tổng quát từ ngày 25-9-2007 đến ngày 3-10-2007. Trong phần này có việc bầu 5 “thành viên không thường trực” mới của Hội Đồng Bảo An, chiếu theo quy luật 142, quyết định 61/402. Theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, Hội Đồng này có chức năng và quyền hạn chủ yếu là “duy trì hòa bình và an ninh quốc tế phù hợp với các nguyên tắc và mục tiêu của Liên Hiệp Quốc” cũng như “giới thiệu cho Đại Hội Đồng việc bổ nhiệm Tổng Thư Ký và cùng với Đại Hội Đồng bầu ra các Thẩm phán của Tòa án Công lý Quốc tế” (ngoài ra còn nhiều chức năng khác nữa). Thành ra, nói theo kiểu Đông phương, đây là việc “bình thiên hạ”!

Tại Á Châu, các quốc gia từng ngồi ghế thành viên không thường trực Hội Đồng Bảo An là Nhật Bản, Malaysia, Philippin, Nam Hàn, Indonesia, Singapore, Thái Lan, Ấn Độ, Pakistan và Sri Lanka. Trong khi đó, những quốc gia chưa từng được vinh dự làm loại thành viên ấy có Cambodia, Việt Nam, Lào, Miến Điện, Bắc Hàn, Brunei và Mông Cổ. Bốn trong các nước chưa vào này có nền chính trị độc tài chuyên chế và chà đạp nhân quyền dữ dội. Đó cũng là lẽ thường tình, vì ai cũng rõ trước khi bình thiên hạ thì phải biết “trị quốc”, mà muốn trị quốc thì phải “an dân”.

Năm nay, Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam bỗng được nhiều quốc gia Á Châu đề nghị như nước ứng cử vào ghế thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo An với nhiệm kỳ 2 năm. Thành ra Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng sẽ đến New York, Hoa Kỳ và có mặt tại trụ sở Liên Hiệp Quốc vào trung tuần tháng 9, nhân khai mạc Đại Hội Ðồng khóa 62. Tại đây, ông ta sẽ đọc một bài diễn văn, đồng thời vận động để VNCS trở nên thành viên không thường trực của Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc. Là người Việt Nam, chúng ta không chống đối việc quê hương mình được ngồi vào ghế thành viên Bảo an ấy, chúng ta chỉ muốn VN phải có tư cách tương xứng với vị trí đáng ngưỡng mộ này. Nhưng nhìn vào thực tế, thì nhà nước CS đã “trị quốc, an dân” thế nào trước khi toan tính bước lên vũ đài quốc tế mong làm công việc “bình thiên hạ”?

Không phải xét đâu xa, chỉ chỉ cần nhìn các biến cố gần đây trong nước, khởi từ đầu năm 2007. Trước tiên là loạt đàn áp dữ dội “chưa từng có từ hơn 20 năm nay” đối với phong trào dân chủ, qua việc giam cầm tùy tiện, xét xử phi pháp và kết tội nặng nề nhiều nhà bất đồng chính kiến đấu tranh bất bạo động (toàn những tòa án phi công lý, thế mà đòi được bầu các thẩm phán của Tòa án Công lý hoàn vũ!) Tiếp đến là việc đàn áp thẳng tay và thô bạo hàng ngàn dân oan khiếu kiện đất đai, mà rõ nét nhất là trong đêm 18 rạng ngày 19 tháng 07 trước Văn phòng 2 Quốc hội CS tại Sài gòn. Đuổi họ về lại địa phương, lũ cướp ngày tiếp tục cho các dân oan tay trắng này những lời hứa cuội kèm nhiều hăm dọa, khiến từ hôm 03-08-2007, họ lại lục tục lên Sài Gòn, ra Hà Nội và lại tiếp tục gặp phải những bộ mặt quan lớn dửng dưng chai lỳ, những bộ mặt chó săn điên cuồng tàn bạo, những bộ mặt bồi bút vô tâm gian dối.

Động lòng từ bi, ngài Hòa Thượng Thích Quảng Độ, một trong hai lãnh đạo tối cao của Phật giáo Thống nhất, đã sai vị Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội của Giáo hội là Thượng tọa Thích Không Tánh dẫn một phái đoàn ra Hà Nội cứu trợ Dân oan khiếu kiện, với cùng số tiền 300 triệu đồng VN như ngài Hòa thượng đã phân phát cho đồng bào tại Văn phòng 2 Quốc hội ở tại Saigon hôm 17-7. Thế nhưng lối “trị quốc an dân” của Cộng sản chính là dùng lực lượng công an giải tán khối Dân oan biểu tình trước tân Trụ sở Tiếp dân tại số 110 Cầu Giấy và ngăn chận không cho ai vào đường này từ hôm 21-8, rồi đến sáng 23-8 thì bao vây, cướp giật và thô bạo áp giải về đồn vị Thượng tọa đang hiện thân đức Bồ Tát cứu khổ cứu nạn để trừng trị ngài. Chưa hết, tại đây, viên Thứ trưởng Công an, thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, sau một màn vu khống thóa mạ Giáo hội Phật giáo Thống nhất, đã thóa mạ vu khống đám dân oan (đang bị các đồng chí đồng đảng đồng nghiệp của ông “nướng trên lò bạo ngược, đẩy xuống hố tai ương”) với những lời lẽ như sau: “Cái gọi là Dân oan khiếu kiện đó chỉ là những kẻ xấu, kẻ giả mạo. Họ giàu có bạc triệu, bạc tỉ, nhưng họ bị xúi giục mà đi khiếu kiện để quấy phá Nhà nước. Tôi cấm ông cứu trợ, vì cứu trợ là giúp cho bọn xấu này” !?!

Hai hôm sau, ngày 25-8-2007, ba cơ quan ngôn luận lớn nhất của CS Hà Nội là đài VTV3, Thông Tấn Xã Việt Nam và báo Nhân Dân liền phối hợp cùng nhau “đánh hội đồng” dân oan và các vị lãnh đạo Phật giáo. Những cái loa vô liêm sỉ này vu cáo Thượng Tọa Thích Không Tánh đã “cấu kết với các thế lực thù địch và bọn phản động lưu vong ở nước ngoài, lợi dụng tôn giáo và một số phần tử cơ hội chính trị trong nước để âm mưu dụ dỗ, mua chuộc những người khiếu kiện, kích động họ tham gia biểu tình”. Những chiến sĩ dân chủ tại Hà Nội tiếp tay hỗ trợ dân oan như anh Nguyễn Khắc Toàn thì bị báo Nhân Dân vu khống là “một kẻ đầu cơ chính trị”, trợ lực Thượng tọa Không Tánh để “phục vụ ý đồ của mình”; như chị Lê Thị Kim Thu, dân oan khiếu kiện trường kỳ và là một hạt nhân của phong trào dân oan tranh đấu, thì bị báo Nhân Dân chụp cho cái mũ “hung hăng khiếu kiện, còn kích động, lôi kéo người khác gây rối lung tung”!

Đang khi ấy ở Sài gòn, các chiến sĩ dân chủ Khối 8406 như Vũ Thanh Phương, Lư Thị Thu Duyên, Lư Thị Thu Trang, Lương Văn Sinh đang hỗ trợ dân oan tái khiếu kiện thì bị phong tỏa, hăm dọa, bắt đi thẩm vấn. Còn đồng bào miền Tây và một số quận huyện nội ngoại thành Sài Gòn tiếp tục biểu tình khiếu kiện trước Văn phòng 2 Chính phủ số 7 đường Lê Duẩn hay Văn phòng Tiếp dân 2 của Trung ương số 210 đường Võ Thị Sáu thì lại lâm vào cảnh như 27 ngày khiếu kiện trước đây: ăn đợi nằm chờ, ngủ bờ ngủ bụi, biểu ngữ căng lên liền bị cướp lấy, diễu hành trên lộ bị chặn trước chặn sau, trước đôi mắt cú vọ của đám công an mật vụ ngày ngày rình rập và cái nhìn dửng dưng của đám “đầy tớ nhân dân” đêm đêm toan tính mọi cách làm họ nản lòng.

Điều mỉa mai trơ trẽn hơn nữa trong trò “trị quốc an dân” kiểu cộng sản là báo Nhân Dân cứ lập lại cái điệp khúc bịp bợm cũ mèm: “Nhà nước của dân, do dân, và vì dân” và cả câu nói của Hồ Chí Minh, tên tội đồ số một dân tộc: “Nước ta là nước dân chủ. Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân”!?! Nhưng mồm ngoác lên “của dân, do dân, và vì dân” bao nhiêu thì CSVN càng không dám và không muốn đứng ra giải quyết khiếu kiện bấy nhiêu, cứ bao che, đùn đẩy, đổ vấy trách nhiệm cho nhau mãi. Qua chuyện dân oan đi khiếu kiện, báo Nhân Dân còn đánh phèng la rằng phải “cảnh giác trước âm mưu của các thế lực thù địch, phản động lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo của nhân dân để kích động chống phá Nhà nước, gây rối trật tự công cộng”.

* Thật ra, nói Cộng sản không hoàn toàn “an dân” thì chưa đúng hẳn. Đảng cũng có một lối an dân riêng, nói cho chính xác là trấn an, là làm an lòng hai hạng người trong xã hội. Trước hết là đám đồng chí, đồng đảng, đồng lõa, đồng bọn đã gây ra những vụ tham nhũng tầy trời mà vì để tránh cơn phẫn nộ của nhân dân, đảng tạm thời cho chúng vào nhà đá. Tuy nhiên đảng đã trấn an chúng thế này: nhờ các chú đã khéo chia chác và chạy chọt, đồng thời để bảo vệ uy tín đảng và làm an lòng những đảng viên cao cấp có dính líu, nên đảng sẽ cải đổi tội danh các chú từ ghê gớm thành bình thường, chuyển án phạt các chú từ nặng nề thành nhẹ bổng. Hãy chịu khó ở tù vài năm, đóng vai trò Lê Lai cứu chúa, đảng sẽ qua những dịp ân xá và đặc xá mà kíp trả lại tự do cho!!! Đó là điều vừa xảy ra qua vụ xử án Bùi Tiến Dũng, nguyên Tổng giám đốc PMU 118, ngày 7-8-2007 mới rồi, với mức án dành cho y là 13 năm tù (6 năm tội đánh bạc, 7 năm tội đưa hối lộ, không có tội tham nhũng và tội rút ruột nhiều công trình quan trọng). Người dân trong nước lắc đầu ngao ngán bất mãn trước công lý của chế độ “của dân, do dân, vì dân” này, nhưng nhiều ông lớn trong Bộ chính trị và Trung ương Đảng, trong Viện kiểm sát, Bộ Công an, thậm chí cả con rể TBT Nông Đức Mạnh có dính líu vào vụ nầy đều đã thở phào nhẹ nhõm nhờ kiểu “an dân” đặc biệt của đảng ta!

Hạng người thứ hai được đảng trấn an để đến lượt họ trấn an quần chúng, đó là nhiều vị lãnh đạo tinh thần, chức sắc tôn giáo vốn đã trở thành đồng minh và đồng lõa với đảng. Đảng ban cho họ nhiều ân huệ, nghĩa là đủ thứ giấy phép tổ chức, xây dựng, xuất ngoại. Tổ chức lễ hội hoành tráng, xây dựng thánh thất hùng vĩ, xuất ngoại du lịch viếng thăm. Nhiều vị được trớn đang giở trò “mục vụ xin tiền” hết sức xấu hổ, mất cả thanh danh, làm tổn hại uy tín của cộng đồng giáo hội. Có khi đảng còn làm an lòng họ bằng giấy khen, huy chương, huân chương “đại đoàn kết dân tộc”! Dĩ nhiên cũng phải đáp lễ, làm đảng an lòng lại bằng cách đem tiếng thơm “nhà nước cho tự do tôn giáo” ra hải ngoại, mang bạc (đôla) về quốc nội cho nhà nước, nhất là dâng lên đảng thứ vàng ròng là sự im lặng : im lặng trước sai lầm và tội ác của đảng, trước cảnh khốn cùng của dân oan khiếu kiện, công nhân đình công, lao nô xuất khẩu, trước những phiên tòa kết án bất công các nhà đối kháng dân chủ và các lãnh đạo tinh thần đồng đạo hay đồng nghiệp.

* Thành ra chiến dịch biểu tình rầm rộ đòi nhân quyền của đồng bào tại Hoa Kỳ, trước trụ sở LHQ suốt thời gian Đại Hội Đồng nhóm họp và bầu Thành viên không thường trực, cũng như chiến dịch của mọi đồng bào khắp thế giới viết thư đến vị đại sứ của nước mình ở LHQ, yêu cầu ông đưa ra điều kiện để bỏ phiếu cho VN trở nên TVKTT là VN phải cam kết tôn trọng mọi nhân quyền và dân quyền, chiến dịch đó là hoàn toàn chính đáng, đáng hoan nghênh và ủng hộ. Bằng không thì hãy vận động cho được khoảng 65 quốc gia thành viên bỏ phiếu chống (hơn 1/3 tổng số thành viên LHQ là 192 quốc gia) để ngăn CSVN chiếm chỗ vinh dự này. Vì chẳng lẽ đàn áp khủng bố lại nghiễm nhiên ngồi vào ghế Bảo an?

Chân    thành    cảm    tạ    qúy    vị    ghé    thăm    trang    nhà    website    Tự    Do    Thông    Tin    Ngôn    Luận    cho    toàn    dân    Việt Nam

Copyright © 2007 www.tdngonluan.com/Email: tdngonluan@yahoo.com/Webmaster: legraphic@yahoo.com - All rights reserved.