>>
Áo Trắng cho Tự Do
Trường
hợp Quang Dũng:
thơ bị bức tử ...
| xin
mở Loa âm thanh để nghe
|
Bốn
người con
Đêm ba mươi,
Trời tối đen như mực,
Gió lạnh căm,
bốn người con,
Rủ nhau ra bờ sông
Cùng nhau tự tử…
Người anh trai
Đẹp nhất làng,
Từng dạy bà con
Đánh vần quốc ngữ
Hai cô em
Sồng đời thôn nữ,
Kéo tơ dệt lụa
Chăm sóc ruộng vườn.
Cô gái bé nhất,
Mới mười hai tuổi
Ngô nghê như con nghé ngoài đồng.
Thảm họa đổ xuống đầu,
Người cha già - Nhà nho,
Từ bậc vương lão trong làng
Trong lệnh đấu tố
Thành ”thằng” địa chủ.
Ông Cúi đầu lặng câm,
Cả nhà giam trong phòng nhỏ,
Nỗi đau quặn xé trong lòng…
Vì thế,
Đêm ba mươi Tết,
Bốn người con
Trốn ra bờ sông
Để cùng nhau tự tử.
Dòng sông Đáy êm đềm
Đêm ấy
Nhấn chìm ba người con
Nỗi đau oan ức !
Chỉ còn lại,
Cô bé ngô nghê lặng lẽ.
Hàng năm, hàng năm
Cứ vào ba mươi Tết
Mẹ tôi thắp hương, khấn vái
“Hỡi anh, hỡi chị,
Sống khôn chết thiêng,
Hãy về cùng em…”
Tôi đã nghe câu chuyện trầu cău,
Chỉ vì không được yêu nhau,
Nên họ đành tự tử.
Chuyện bốn người con
Rủ nhau ra bờ sông,
Để cùng nhau tự tử,
Mẹ tôi kể ngàn lần.
Những chuyện tưởng là quá khứ,
Mà trong lòng một thương tích kinh niên.
Tháng 2-2006
Phạm Đan
...............................
HÃY
ĐỂ CHO ĐỜI NHỮNG THÁNG TƯ
Lại tháng Tư về nữa đấy sao ?
Còn đây vết chém tháng Tư nào !
Đau thương vẫn đắng khung trời cũ
Máu vẫn tuôn rơi, lệ vẫn trào
Vẫn những gông xiềng, vẫn oán than
Người dân chân chính vẫn cơ hàn
Độc tài, bạo chúa, thêm tàn bạo
Nửa thế kỷ buồn. Ơi , Việt Nam !!!
Vẫn những nhà giam, những trại tù
Nhốt người yêu nước, nhốt người tu !
Ba miền sông núi đau từng tấc
Miệng xóa, tay khơi lửa hận thù !
Xin hãy nhìn xem đất nước nhà
Đâu rồi quần đảo của Hoàng Sa ?
Nam Quan, Bản Giốc còn không nhỉ
Ai cắt dâng người sông núi ta ???
Hí hửng cầm tiền, mẹ bán con
Vì đâu luân lý cũng không còn ?
Than ôi, xã hội suy tàn thế
Lòng hỡi ! Đau cùng với nước non ???
Em bé không quen cảnh học đường
Tương lai tuổi trẻ cõi mù sương
Má hồng con gái, xuân chưa thắm
Đời đã giang hồ, đã phấn hương !
Nòi giống đau thương đến nỗi này
Hỏi rằng trách nhiệm của ai đây ?
Thất phu cũng thẹn hồn hưng phế
Hào kiệt anh hùng lại bó tay ???
Xin hãy cùng chia những hận sầu
Để mà kẻ trước bảo người sau
Đứng lên, gom gió ta làm bão
Rửa hận sơn hà, gắn nỗi đau
Quang phục, cùng nhau dựng lại nhà
Tô bồi truyền thống của Ông Cha
Xây đời hạnh phúc, nền dân chủ
Bằng trái tim hồng, ta với ta
Hãy để cho đời những Tháng Tư
Hết đau, hết nhục, hết lao tù
Quê hương hết bóng quân tàn bạo
Ba cõi vàng tươi một sắc cờ
Ngô Minh Hằng
.............................................................
118 Chư vị Anh hùng
Đức đồng thế địch lâm
Vô dĩ tương khuynh số
Nãi lãm anh hùng chi tâm
Dữ chúng đồng ái đồng ố
Đức tương đồng thế lại ngang nhau
Khuynh đảo khó lòng bước tiến mau
Tranh thủ anh hùng trong Thiên hạ
Cùng yêu cùng ghét dựng Phong trào
Lịch sử tạo ra các anh hào
Đất nước bế tắt hết đường nào
Bóc lột Nhân dân thành nghèo dốt
Giai cấp thống trị mải mê giàu
Nhân quyền cần Tự do dân chủ
Trăm mười tám anh hùng nêu cao
Dũng mãnh vô uý đồng kết hợp
Tranh thủ cùng chung dựng Phong trào
Mai văn Toản
..............................................
Thức
Dậy Đi Anh
Thức
dậy đi anh mặt trời đã mọc
Nụ đã đâm chồi, lá đã xanh tươi
Con sâu nhỏ nằm co trong tổ kén
Đã mọc cánh rồi, bay lượn muôn nơi.
Thức
dậy đi anh có cái gì thôi thúc
Như tiếng oai linh cuả núi cuả rừng
Như hồn tổ tiên ngàn đời bất khuất
Thể nhập từ đâu qua núi, qua sông
Chổi
dậy mà đi bước chân tuổi trẻ
Mang đôi hia bảy dặm lên đường
Đi! ta đi! Sóng dồn cuồn cuộn
Đi! ta đi! ta đi! Cứu nước dựng quê hương.
Bởi
bất công, bạo lực: Ta không nghỉ
Bởi xéo dày, trù dập: Ta không nằm
Bởi tuổi thanh xuân tràn tràn nhựa sống
Tưới đất khô cằn cho đá nở bông
Đứng
dậy đi anh những bước chân dũng cảm
Vươn cao vai và ưỡn ngực thật to
Mặt trời đã lên. Mặt trời rực sáng.
Hành trang lên đường: Dân Chủ, Tự Do!
Lý
Nhân Bản
...................................................................................
“Sống
Chết - Quản Chế hay Giam Cầm ...
đối với chúng tôi không còn quan trọng
nữa....” Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Bài xướng:
Uy Vũ Bất Năng Khuất
Sống, Chết, Giam Cầm chẳng nghĩa chi
Một khi tổ quốc đã lâm nguy
Sống đời nô lệ thôi thà chết!
Sống kiếp ngựa trâu sống ích gì?
Chết để danh thơm bao kẻ muốn!
Chết vang tiếng tốt mấy ai bì!
Nghìn gương tiết liệt còn in dấu
Lịch sử muôn đời mãi khắc ghi!
Từ
Đà Thành
Bài Họa của cố thi sĩ Đường Sơn:
TINH
HOA ĐẠO LÝ
Chết dâng đạo pháp ngại ngần chi
Nghĩa lớn lên đường chấp hiểm nguy
Chết để tương lai còn được sống
Chết cho hậu thế thiệt thòi gì
Sống thơm đạo lý đâu so kịp
Sống ngát tinh hoa lọ sánh bì
Quản chế giam cầm gieo núi Thái
Lông hồng buông nhẹ sử xanh ghi
Đường Sơn
..........................................
Vịnh
Cuộc Đời Lạ Lùng
"Tôi Sống Không Nhà, Chết Không
Mồ, đi
Không đường, và Tù Không Tội"
*
Hòa Thượng Thích Huyền Quang
Kính dâng bài thơ này cho Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền
Quang, một bậc chân tu đang chịu khổ nạn CS cùng với hơn
80 triệu đồng bào Việt trong nước suốt hơn 30 năm qua.
Nếu
ai nghe được những lời này
Mới thấy cuộc đời quả đắng cay:
Sống chẳng cửa nhà! vô sản quá!
Chết không mồ mã! hữu hương thay!
Đi không đường ngõ! quê hương đấy
Tù chẳng tội khiên! cộng sản đây!
Chúa Phật ngồi tù cùng nước Việt
Bao giờ vận nước khởi vần xoay ?
Từ Đà Thành
HƯƠNG
THƠM CÒN LẠI
(gởi
những người CSVN và những ai thay lòng,
phản quê hương, dân tộc)
Rồi
cát bụi sẽ trở về cát bụi
Sẽ hư vô như vốn đã hư vô
Còn gì đâu ngoài tro lạnh, hoang mồ
Nếu chẳng chút hương thơm đời tưởng nhớ
Là thế đó, nhưng nẻo đường mê lộ
Vẫn bao người mải miết chẳng dừng chân
Để những hư danh, tham vọng cõi trần
Làm xã hội, làm luân thường hư hoại
Naỳ ác độc, hung tàn, ngừng tay lại !
Tang thương kia ngươi tạo quá nhiều rồi
Máu thành sông, xương trắng đã nên đồi
Và dân nước trong xích xiềng, ngục đỏ !
Ngươi có biết bốn phương cuồng nộ gió
Lòng đại dương đang cuồn cuộn sóng gầm
Mạch đất chuyển mình, rầm rập bước chân
Để chờ đợi hoả sơn giờ phun lửa ???
Để thét lớn tiếng hờn căm chất chứa
Tự bao năm tàn độc phủ lên đời
Ngày ấy đã gần. Gần lắm ngươi ơi ...
Nhìn lịch sử nhân loài, ngươi khắc biết !
Hễ gian ác, độc tài là tự diệt
Bởi luật đời, vay trả rất công minh
Tỉnh ngay đi, sông núi đã vươn mình
Và thần tượng của ngươi đang mục rữa !
Bởi tuổi trẻ, trái tim rừng rực lửa
Yêu tự do, yêu dân chủ, công bằng
Sẽ chẳng yếu hèn, khuất phục gian manh
Mà vùng dậy, diệt trừ loài bạo chúa !
Hãy thức tỉnh, đừng giữa ngày, mê ngủ
Trước lương tâm, mau xám hối, qui hàng !
Để quê hương và dân tộc Việt Nam
Còn vì chữ giống nòi mà tha tội !
Đêm
sắp cạn, bạo quyền đang hấp hối
Và muôn dân đang điểm mặt tội đồ
Ngươi muốn ươn hèn, vạn kiếp danh nhơ
Hay đảm lược, sử hùng, tên sáng chói ??
Xé
thẻ đảng, đáp lời sông núi gọi
Và đứng lên cùng dân tộc, xây đời
Cát bụi kia, rồi cát bụi, ngươi ơi ....
Chỉ còn lại tấm bia vàng vạn thuở
Ngô
Minh Hằng
|
|
ÔNG
TÔI
Những
ngày còn bé, Mẹ tôi kể:
Ông nội của tôi thầy KHÓA ĐỒ
Gia cảnh thanh bần ông vẫn giữ
Tấm lòng trong sạch của nhà nho
Thầy
Đồ thất thế ôm nghiên bút,
Lần lữa học trò cứ bỏ đi
Nước chảy sông Thương trong lẫn đục*
Còn ông giấy rách giữ nguyên lề.
Cuộc
sống lất lây kéo mỗi ngày
Ông theo bố mẹ tôi thuyền chài
Có hôm giông bão trên sông lạnh
Run rẩy áo tơi thân xác gầy !
Mẹ
tôi cũng kể năm bốn lăm
Quân Nhật bỗng đâu bố ráp làng
Chúng bắt tập trung trai tráng cả
Lưỡi lê kiếm sắc , súng lăm lăm
Thì
ra chuyện xảy trong đêm đó
Một toán Nhật kia đi rỏn tuần
Đi cuối một tên vừa mất tích
Trả thù chúng định giết trai dân
Mọi
người hoảng sợ, biết làm sao?
Đun đảy ông tôi đứng làm đầu
Tiếng Nhật ông tôi không biết nói
Chữ Nho vạch giữa cát phau phau
Bọn
Nhật hiểu ra tha tất cả
Người ngừơi yên ổn trở về nhà
Ông tôi bỗng thấy lòng thong thả
Bình dị bơi thuyền ra rất xa.
Từ
đó mỗi lần quân Nhật đến
Thì đều ‘"đối thoại " với ông tôi
Hai bên vạch chữ trên bờ cát
Ở cạnh con sông giưã đất trời.
Cuối
năm Quân Nhật rút rời đi
Và Việt Minh đâu bỗng kéo về,
Chúng trói ông trên bờ cát xám
cổ đeo "Phát xít" chữ còn ghi!!
Rồi
chúng bắn ông, xô xuống sông
Máu ông nhuộm đỏ cả đôi dòng
Thuyền cha tôi lén xuôi con nước
Vớt xác chôn ông cạnh cầu Vồng ! *
Sau
năm ông mất, mẹ sinh tôi
Cha mẹ thương ông trối thác lời :
-" Tâm khảm suốt đời con phải nhớ
kẻ thù Cộng Sản giết ÔNG TÔI.!!"
Ghi
chú :
* Sông Thương nước chảy đôi dòng
Bên trong bên đục cho lòng vấn vương
* Trai Cầu Vồng Yên Thế,
Gái Nội Duệ Cầu Lim
* Sông Thương, Cầu Vồng Yên Thế, Nội Duệ Cầu Lim là những
điạ danh của Quê hương tôi, Tỉnh Bắc Giang .
TRẦN VIỆT YÊN
Chỉ
Một Điều Ước 
QUÊ
HƯƠNG và
CHỦ NGHĨA
Gửi
tuổi trẻ Việt Nam.
Em
hãy ngồi xuống đây Anh
kể câu chuyện này
Trên cánh đồng cỏ cháy
Ngậm ngùi như khói bay
Con
ngựa già một đời
Chưa thấy được ngày vui
Mắt mỏi mòn trông đợi
Những mầm cỏ xanh tươi.
Đã
bao nhiêu năm rồi
Hướng nhìn về xa xôi
Tâm tư đau nhức nhối
Cuộc đời vẫn nổi trôi
Em
nhìn về tương lai
Cố dấu tiếng thở dài
Mắt dường như ngấn lệ
Có phải vì khói cay?
Em
thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
Ngôn
ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ,
Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm
Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân
Chủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo trá
Chủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ân
Chủ nghiã dạy em, giết chết lương tâm
Chủ nghiã dạy em, vô thần đấu tố
Chủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ
Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bang
Chủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàng
Chủ nghiã lừa em, những con bò sữa
Chủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa
Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngây
Chủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tay
Chủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
Chủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc
Chủ nghiã bịp lừa, bánh vẽ tự do
Chủ nghiã cá ươn, tư tưởng vong nô
Chủ nghiã chết đi, Quê Hương vẫn sống
Ai
nhân danh hạnh phúc
Thứ hạnh phúc ngục tù
Ai nhân danh dân chủ
Thứ dân chủ si ngu
Ai nhân danh chân lý
Thứ chân lý đui mù
Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
Sự thật đó có làm em đau nhói ?
Vẫn
chập chờn lượn bay bầy quạ đói
Chồn cáo kia có rình rập trước sau
Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
Em đứng lên như đại dương dậy sóng
Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
Những tượng hình, chủ nghiã, phải tiêu tan
Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,
Em bây giờ khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em tìm thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó
Anh như con ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử.
Ngữ
Ngôn - 2006
Hội Hài hước
Thế giới trao tặng chính phủ Việt Nam giải Chú
Hề Vàng
2006
Đọc
“Cánh Đồng
Bất Tận” của Nguyễn Ngọc Tư 
Tiếng
Nói Đích Thực Từ Lòng Dân
(Toàn dân non thế
kỷ chờ
TỰ DO NGÔN LUẬN giấc mơ con Người!)
TỰ DO NGÔN LUẬN vượt không gian
DO chính toàn dân chấp khổ nàn
NGÔN thuận lòng Trời: trừ Cộng sản
LUẬN bình ý Đất: cứu giang san
TIẾNG từ Bàn Cổ sang Âu Lạc
NÓI tự Động Đình đến Ải Quan
TOÀN cõi sơn hà như chuyển động
DÂN Nam đứng dậy dựng Cờ Vàng
Từ Đà Thành
.......................................
Ngưỡng
Phục Linh Mục Đoàn Huế Dũng Cảm, Hậu Duệ Cuả Đức TGM Tử Đạo
Philiphê Nguyễn Kim Điền
Thưa Quý Vị và Các Bạn,
Tôi hết sức cảm phục tấm lòng can đảm cuả Hai Mươi Hai nhà
tranh đấu cho dân chủ quốc nội đã ký tên ủng hộ công nhân
Việt Nam đình công tranh đấu chống bóc lột ngày 19 tháng 3
năm 2006 vưà qua. Tôi càng cảm động hơn nưã khi thấy Mười
Một Linh Mục Công Giáo trong danh sách ấy, mà mười vị thuộc
Giáo Phận Huế (vị thứ mười một, Cha Chân Tín, tu sĩ Dòng Chuá
Cứu Thế Saigon, lạ lùng thay, cũng gốc Giáo Phận Huế!) Tôi
tin rằng Máu Tử Đạo cuả Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền
đang sinh hoa kết trái trên Giáo Phận Huế thân yêu cuả ngài.
Vậy tôi xin hoạ lại hai bài thơ tôi đã làm trước đây để một
lần nưã kính tặng các linh mục tranh đấu tại quốc nội và bày
tỏ lòng mến phục Linh Mục Đoàn bất khuất cuả Giáo Phận Huế.
Thơ
Kính Tặng Các Cha Chân Tín, Giải, Lợi, Lý.
Bài Xướng:
Chân Tín, Giải, Lợi, Lý, bốn cha,
Bốn cây cột trụ, bốn góc nhà.
Đá bị loại ra, thành đá góc
Gỗ chìm đáy nước, thật gỗ già
Giưã đêm tăm tối bừng đuốc sáng
Trước hàm lang sói rộn tâm ca
Hải ngoại triệu lòng luôn ngưỡng phục
Chân Tín, Giải, Lợi, Lý, bốn cha.
Boston,
ngày 19 tháng 8 năm 2005
Bác Sĩ Vũ Linh Huy
Caritas Carney Hospital
Bài
Hoạ:
Tâm tình ngưỡng phục gửi bốn cha,
Bền lòng tranh đấu tại quê nhà.
Cảm thông nỗi khổ người lương thiện;
Vạch trần mưu ác bọn cáo già.
Cô đơn, tủi nhục, không than thở;
Tù tội, gông cùm, chẳng kêu ca.
Đã nguyện một đời theo lý tưởng:
“Con xin làm trọn Thánh Ý Cha”
Thơ
Kính Tặng Linh Mục Đoàn bất khuất cuả Giáo Phận Huế, Hậu Duệ
Cuả Đức TGM Nguyễn Kim Điền
Bài Xướng:
Đây Đoàn Linh Mục Huế -Thưà Thiên,
Quảng Trị - La Vang thật trung kiên
Vững lòng theo bước Thầy Chí Thánh
Bền gan nối gót Đức Cha Điền
Dũng cảm nói lên lời chân thật
Liều thân giữ đất với Đoàn Chiên
Hiến trọn cuộc đời làm hy tế
Gieo rắc Tình Thương khắp mọi miền.
Bài
Hoạ:
Kính tặng Quý Cha
G.B. Nguyễn Cao Lộc, Huế
Augustinô Hồ Văn Quý, Huế
Giuse Nguyễn Văn Hội, Huế
Giuse Hoàng Cẩn, Huế
G.B. Lê Văn Nghiêm, Huế
Đa Minh Phan Phước, Huế
Giuse Trần Văn Quý, Huế
Công
bằng, chính trực, chẳng vị thiên,
Chứng nhân Sự Thật, rất trung kiên.
Xót dân đày đoạ nơi điạ ngục,
Quyết bỏ yên vui chốn phước điền.
Dóng chuông cảnh tỉnh cho Mục Tử
Đốt đuốc soi đường dẫn Đoàn Chiên.
Máu Đức Cha Điền giờ kết trái:
Linh mục hiên ngang, khác mọi miền!
Boston,
ngày 22 tháng 3 năm 2006
Caritas Carney Hospital
Bác Sĩ Vũ Linh Huy
|